Thương nhớ những con người Hà Nội đến nhường nào...

Hai cha con cưỡi chiếc xe Lead cũ, tháo yên xe mượn của một người bà con, chạy từ làng Đại Áng, huyện Thanh Trì vào nội thành. Như lời đồn, Hà Nội mang hương vị hoài cổ nồng nàn của một thời vàng son.

Hình ảnh hà nội

Dù chính tôi nhìn thấy nó, hay những câu chuyện vu vơ ngày xưa mà người đàn ông 45 tuổi kể đi kể lại, hiện lên trong mắt tôi đều là những ký ức hằn sâu trong vỏ cây, ngói của một thời. tuổi trẻ mà cha tôi đã từng. đi qua đó.

Bố bắt đầu tua lại những thước phim tuổi trẻ ngay khi chúng tôi bước vào Quận Thanh Xuân. Sau 8h, đường vừa đông vừa chật nên không thể đi nhanh được. Người thanh niên đạp xe 20 km đến trường bắt đầu kêu lên: “Sao không thấy ai đi xe đạp vậy?

Tôi nhìn dòng xe cộ ồn ào trên đường mà cười thầm, không biết lúc này tâm trí mình đang trải qua giai đoạn nào.

Bố nói mỗi ngày đi vài chục km là chuyện bình thường. Đó là bố tôi còn đi học, không lo tiền mua bán như anh em họ hàng. Hóa ra các chị bán hàng ở chợ Đầm từ khi tôi đi chợ Đồng Xuân lấy hàng, yên xe, đóng cọc...

Trong khi tôi thầm bày tỏ sự ngưỡng mộ thì bố tôi chợt tiếc vì con gái mình còn nhỏ, không được ăn học đàng hoàng và không được hạnh phúc như mẹ.

Ngày đó, bố tôi cũng nghèo, không biết yêu, có thể tán gái nhưng dù biết cũng không dám. Cha nói với tôi nhiều hơn, nhưng để giữ trong lòng tôi hình ảnh một người cán bộ tươm tất, chỉnh tề mà cố tình quên đi một số việc không quan trọng, chẳng hạn như tình phụ tử, mặc quần vá.

Sau đó tôi bị bỏ lại một mình trong thành phố thủ đô. Tôi đã đến nhiều thành phố, dù có nhiều tiền và đủ giấy tờ trong tay nhưng tôi vẫn còn nhiều e dè và lo lắng ở một nơi xa lạ. Nhưng với Hà Nội thì ngược lại, tôi bị thành phố mê hoặc, xóa sạch mọi giác quan, chỉ còn lại cảm giác thân thương đến lạ.

Có lẽ vì Hà Nội là một phần của quê hương. Có lẽ vì mỗi lần về quê hay về quê, nơi đông người, làng xóm biết. luôn hương. Có lẽ vì những ấn tượng như vậy nên tôi tự nhiên cảm thấy mọi nhà trong thành phố đều ấm cúng, sum vầy, đoàn tụ và Hà Nội được bao bọc bởi tình yêu thương của từng gia đình, từng hộ gia đình. Mỗi ngôi nhà nhỏ đều góp phần tạo nên một luồng khí lớn, len lỏi vào từng ngõ ngách mà tôi đi qua.

Người Hà Nội đặc biệt tình cảm và tinh tế, để ý đến cảm xúc của nhau. Tôi mới ra Hà Nội chơi vài ngày. Tôi định đi dạo Hồ Tây, ăn tô phở, uống cà phê trứng cho thỏa thích.

Tuy nhiên, một người phụ nữ chuyên làm việc đến trưa không chịu ngủ, hoãn công việc, đưa con đi mua sắm, ăn những món “nướng” ngon, đảm bảo các tỉnh phía Nam. Một anh bị ngã vì chân phải chống nạng và cái chân bó bột đó đã vỗ về tôi khắp thành phố. Có những người bạn vừa lạ vừa quen, không hiểu sao lại thích những thứ bình dị, cổ kính dẫn tôi đi khắp nơi thú vị khiến tôi muốn ăn.

Thương nhớ những con người Hà Nội đến nhường nào...

Vẻ đẹp của đất Thăng Long là nỗi nhớ da diết. Các cột có hoa văn rồng ở Văn Miếu, bia tiến sĩ hầu như mờ mà tôi không hiểu. Những ngôi nhà Pháp xây với kiến ​​trúc tường vàng ô cửa xanh trên đường Hoàng Diệu hay quảng trường Ba Đình đã ghi dấu ấn trong lịch sử. Một trăm năm trước, một ngàn năm trước, chúng không già, chúng không bao giờ biến mất. Nhưng một trăm năm sau, một ngàn năm sau, khi những con người đó chết đi đều trở thành di vật, mang theo bao kỷ niệm vui buồn của vô số kiếp người.

Thành phố ngày càng hiện đại. Hôm nay, đứng bên Hồ Hoàn Kiếm, nhìn sang bên kia, tôi cảm nhận sâu sắc sức sống tươi đẹp, trẻ trung của thủ đô, một không khí thảnh thơi, bi tráng của một thời đỉnh cao. mà hiện đang thích hợp cho các công trình kiến ​​trúc. Một nghìn năm văn hiến, hóa ra sự kết hợp đặc biệt này đã có từ bao đời nay.

Thương nhớ những con người Hà Nội đến nhường nào...

Bình luận của bạn
*
*
*
*
 Captcha